44 lượt xem

Những mẩu truyện ngắn về mẹ nhất định phải đọc một lần trong đời

truyen ngan cam dong roi nuoc mat ve tinh yeu

Con cái là tài sản quý giá nhất mà mẹ luôn một đời bảo vệ. Tình thương ấy lớn đến nỗi không một thi sĩ nào có thể đo lường được. Hãy cùng chúng tôi lắng đọng vài giây phút để đọc và ngẫm đôi ba mẩu truyện ngắn về mẹ. Mỗi câu chuyện lại ẩn chứa một sức mạnh vô hình có thể thay đổi cả một con người.

Những mẩu truyện ngắn về mẹ khiến bạn bật khóc

Nhà soạn kịch lừng danh Bernard Shaw từng nói: “Vũ trụ có rất nhiều kỳ quan nhưng kỳ quan vĩ đại nhất là trái tim người mẹ”. Mẹ là người phụ nữ hy sinh cả một đời để lo cho con từng miếng ăn, giấc ngủ mà không một lời than trách. Hãy đến với những mẩu truyện ngắn về mẹ sau để thấm thía hơn tình cảm thiêng liêng này.

Truyện người mẹ

Bà mẹ chạy ra ngoài, hớt hải gọi con. Suốt mấy đêm ròng thức trông con ốm, bà vừa thiếp đi một lúc, Thần Chết đã bắt nó đi.
Thần Đêm Tối đóng giả một bà cụ mặc áo choàng đen, bảo bà:

  • Thần Chết chạy nhanh hơn gió và chẳng bao giờ trả lại những người đã cướp đi đâu.

Bà mẹ khẩn khoản cầu xin Thần chỉ đường cho mình đuổi theo Thần Chết. Thần Đêm Tối chỉ đường cho bà.
Đến một ngã ba đường, bà mẹ không biết phải đi lối nào. Nơi đó có một bụi gai băng tuyết bám đầy. Bụi gai bảo:

  • Tôi sẽ chỉ đường cho bà nếu bà ủ ấm tôi.

Bà mẹ ôm ghì bụi gai vào lòng để sưởi ấm nó. Gai đâm vào da thịt bà, máu nhỏ xuống từng giọt đậm. Bụi gai đâm chồi, nảy lộc và nở hoa ngay giữa mùa đông buốt giá. Bụi gai chỉ đường cho bà.
Bà đến một hồ lớn. Không có một bóng thuyền. Nước hồ quá sâu. Nhưng bà nhất định vượt qua hồ để tìm con. Hồ bảo:

  • Tôi sẽ giúp bà nhưng bà phải cho tôi đôi mắt. Hãy khóc đi cho đến khi đôi mắt rơi xuống!

Bà mẹ khóc, nước mắt tuôn rơi lã chã, đến nỗi đôi mắt theo dòng lệ xuống hồ, hóa thành hai hòn ngọc. Thế là bà được đưa đến nơi ở lạnh lẽo của Thần Chết.

Thấy bà, Thần Chết ngạc nhiên, hỏi:

  • Làm sao ngươi có thể tìm đến tận nơi đây?

Bà mẹ trả lời:

  • Vì tôi là mẹ. Hãy trả con cho tôi!

Những mẩu truyện ngắn về mẹ nhất định phải đọc một lần trong đời 1

Tình mẹ

Một cậu bé mời Mẹ tham dự buổi họp phụ huynh đầu tiên ở trường tiểu học. Điều cậu bé sợ đã thành sự thật, Mẹ cậu bé nhận lời. Đây là lần đầu tiên bạn bè và giáo viên chủ nhiệm gặp Mẹ cậu và cậu rất xấu hổ về vẻ bề ngoài của Mẹ.

Mặc dù là người phụ nữ xinh đẹp nhưng bà lại có một vết sẹo lớn che đi gần toàn bộ mặt bên phải. Cậu bé không bao giờ muốn hỏi Mẹ tại sao lại bị vết sẹo lớn như vậy.

Vào buổi họp mặt, mọi người đều có ấn tượng rất tốt về sự dịu dàng và vẻ đẹp tự nhiên của người mẹ mặc cho vết sẹo đập vào mắt, nhưng cậu bé vẫn cảm thấy rất xấu hổ và giấu mình vào một góc tránh mặt mọi người. Ở đó, cậu nghe được cuộc trò chuyện giữa Mẹ và cô giáo.

Cô giáo hỏi:

  • Làm sao chị bị vết sẹo như vậy trên mặt?

Người mẹ trả lời:

  • Khi con tôi còn bé, nó đang ở trong phòng thì lửa bốc lên. Mọi người đều sợ không dám vào vì ngọn lửa đã bốc lên quá cao, thế là tôi chạy vào. Lúc chạy đến chỗ con, tôi thấy một xà nhà đang rơi xuống nên vội vàng lấy thân mình che cho con. Tôi bị ngất xỉu nhưng thật may mắn là một anh lính cứu hỏa đã cứu cả hai Mẹ con tôi.
Xem thêm  Game Quản lý Thể thao Idle Mod Apk

Người Mẹ chạm vào vết sẹo nhăn nhúm trên mặt và nói tiếp:

  • Vết sẹo này không chữa được nữa, nhưng cho tới ngày hôm nay, tôi chưa hề hối tiếc về điều mình đã làm.

Nghe đến đây, cậu bé đã chạy nhanh về phía Mẹ, nước mắt lưng tròng. Cậu ôm lấy Mẹ và cảm nhận sự hy sinh to lớn mà Mẹ dành cho mình. Cậu nắm chặt tay Mẹ suốt cả ngày hôm đó như không muốn rời.

Những mẩu truyện ngắn về mẹ nhất định phải đọc một lần trong đời 2

Những mẩu truyện ngắn về cha mẹ cảm động và ý nghĩa nhất

Trong cuộc đời này, chỉ có cha mẹ là yêu thương ta vô điều kiện. Dù có đang trong hoàn cảnh tồi tệ nhưng cha mẹ vẫn luôn dành những điều tốt đẹp nhất cho con. Và tình cảm thiêng liêng ấy sẽ được khắc họa qua những mẩu truyện ngắn về mẹ cha ý nghĩa sau.

Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con

Sau khi động đất qua đi, lực lượng cứu hộ bắt đầu các hoạt động tìm kiếm cứu nạn. Và khi họ tiếp cận đống đổ nát từ ngôi nhà của một phụ nữ trẻ, họ thấy thi thể của cô qua các vết nứt. Nhưng tư thế của cô có gì đó rất lạ, tựa như một người đang quỳ gối cầu nguyện; cơ thể nghiêng về phía trước, và hai tay cô đang đỡ lấy một vật gì đó. Ngôi nhà sập lên lưng và đầu cô.

Đội trưởng đội cứu hộ đã gặp rất nhiều khó khăn khi anh luồn tay mình qua một khe hẹp trên tường để với tới thi thể nạn nhân. Anh hy vọng rằng, người phụ nữ này có thể vẫn còn sống. Thế nhưng cơ thể lạnh và cứng đờ cho thấy cô đã chết.

Cả đội rời đi và tiếp tục cuộc tìm kiếm ở tòa nhà đổ sập bên cạnh. Không hiểu sao, viên đội trưởng cảm thấy như bị một lực hút kéo trở lại ngôi nhà của người phụ nữ. Một lần nữa, anh quỳ xuống và luồn tay qua khe hẹp để tìm kiếm ở khoảng không nhỏ bên dưới xác chết. Bỗng nhiên, anh hét lên sung sướng: “Một đứa bé! Có một đứa bé!”.

Cả đội đã cùng nhau làm việc; họ cẩn thận dỡ bỏ những cái cọc trong đống đổ nát xung quanh người phụ nữ. Có một cậu bé 3 tháng tuổi được bọc trong một chiếc chăn hoa bên dưới thi thể của người mẹ. Rõ ràng, người phụ nữ đã hy sinh để cứu con mình. Khi ngôi nhà sập, cô đã lấy thân mình làm tấm chắn bảo vệ con trai. Cậu bé vẫn đang ngủ một cách yên bình khi đội cứu hộ nhấc em lên.

Bác sĩ đã nhanh chóng kiểm tra sức khỏe của cậu bé. Sau khi mở tấm chăn, ông nhìn thấy một điện thoại di động bên trong. Có một tin nhắn trên màn hình, viết: “Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con”.

Chiếc điện thoại di động đã được truyền từ tay người này sang tay người khác. Tất cả những ai đã đọc mẩu tin đều không ngăn nổi dòng nước mắt.

Những mẩu truyện ngắn về mẹ nhất định phải đọc một lần trong đời 3

Yêu thương thầm lặng

Cậu sinh ra không có vành tai như bao người khác, trông rất kỳ dị. Trước khi đi học, cuộc sống của cậu trong gia đình vẫn ổn vì cha mẹ yêu thương cậu hết mực và họ cố gắng bình thường hóa mọi vấn đề về cậu.

Nhưng kể từ khi bắt đầu biết đến bạn bè, trường lớp thì cậu biết thế nào là bị trêu chọc, cô lập, mặc cảm… Một ngày nọ, cậu chạy vội từ trường về nhà, úp mặt vào đùi mẹ mình mà khóc nức nở. Trông cậu thật thảm thương làm sao, cậu tự thốt ra bị kịch của mình:

  • Chúng nó gọi con là… đồ quái vật.
Xem thêm  Sách giáo khoa Ngữ Văn 12 (tập 2): Tra cứu miễn phí và nhanh chóng!

Mẹ xoa đầu và an ủi cậu với một giọng nghẹn ngào:

  • Con vẫn là con trai ngoan của mẹ. Mặc kệ bọn chúng có nói gì thì con vẫn sống tốt mà. Hãy tìm ra những điều đặc biệt ở chính bản thân mình để xoá đi khiếm khuyết đó.

Cậu ngước mặt lên nhìn vào đôi mắt ngân ngấn lệ của mẹ và dường như hiểu ra điều gì đó.

Từ đó, cậu bỏ ngoài tai những trò đùa của đám bạn và tiếp tục hòa nhập với cuộc sống mới. Mẹ bắt đầu dạy cậu cách chơi piano, học những nốt nhạc cơ bản và hòa mình vào âm nhạc để giúp cậu quên đi những cay đắng vấp phải trong cuộc sống.

Dù không có vành tai nhưng cậu vẫn được tạo hóa ưu ái cho một gương mặt hoàn mỹ, thân hình cao lớn cùng trí óc nhanh nhạy. Trong những giờ học nhạc cụ, cậu nhận thấy mình cảm thụ âm rất tốt và yêu thích chúng. Giáo viên và các bạn quý mến cậu hơn.

Khi lên lớp khác, đáng lẽ ra cậu sẽ được bầu làm lớp trưởng nếu như cậu không kì dị về đôi vành tai, cậu sẽ được đại diện lớp tham gia vào buổi hoà nhạc của trường nếu như cậu giống bao người khác. Mọi người sợ cậu sẽ làm khán giả giật mình, hoảng hốt khi xuất hiện. Họ sẽ chẳng nghe nhạc được khi đôi mắt cảm thấy khó chịu. Điều đặc biệt mà cậu yêu thích là chơi nhạc và biểu diễn cho mọi người nghe giờ chỉ có riêng cha mẹ cậu lắng nghe cậu chơi đàn. Mọi thứ bắt đầu làm cậu chán nản, cậu cứ luẩn quẩn ở nhà với chính niềm đam mê âm nhạc ấy.

  • Con không thể hòa nhập với mọi người mẹ ạ, con vẫn luôn bị xem là một loài khác với họ.

Người mẹ trách nhẹ khi thấy cậu buồn tủi, nhưng tim bà cũng đau xót chẳng khác gì cậu. Bà thương con bà biết bao! Bà sẽ tìm mọi cách để biến đổi cậu thành một người có đôi tai bình thường như mọi người để cậu tiếp tục với ước mơ của mình.

  • Chẳng lẽ không còn cách nào khác để giúp con tôi sao? Người cha hỏi vị bác sĩ của gia đình. Bác sĩ nói:

  • Tôi tin rằng tôi có thể phẫu thuật ghép vành tai nếu có người hiến nó cho cậu ấy.

Họ đưa tin, tìm kiếm khắp nơi nhưng không một ai chịu dâng hiến hay bán vành tai vào thời điểm đó, riêng cậu trong lòng khấp khởi hy vọng. Đã hai năm trôi qua mà không có kết quả gì. Một hôm, đột nhiên cha gọi câu ra khỏi phòng:

  • Con chuẩn bị đến bệnh viện làm phẫu thuật. Bố mẹ đã tìm được người hiến tai cho con rồi nhưng người ta bắt phải giữ bí mật.

Sau ca phẫu thuật thành công ấy, cậu mừng rỡ nhìn mình trong gương rồi ôm chầm lấy ba mẹ và mừng vui, hạnh phúc. Cuộc sống mới thật sự của cậu chính thức bắt đầu. Người ta đồng ý cho cậu vào ban nhạc của thành phố. Chẳng bao lâu sau, cậu được lên vị trí nhạc trưởng. Niềm vui mà cậu bị cướp mất từ khi sinh ra bỗng dưng xuất hiện, cậu muốn tìm đến người đã cho cậu đôi tai để báo đáp nhưng ba mẹ cậu không biết người đó, ngay cả bác sĩ cũng không.

  • Con cần phải biết chứ! Cậu thúc ép cha, con cần biết ai đã cho con quá nhiều như thế? Nếu không con sẽ không thể đền đáp đủ công ơn cho người ta.

  • Cha không nghĩ rằng con có thể đền đáp được cho người đó đâu… Nhưng con vẫn chưa được biết con ạ.

Những bước tiến trong sự nghiệp của cậu được tất cả mọi người công nhận. Tài năng của cậu không còn bị lãng quên như trước. Rồi cậu cũng lấy vợ sinh con, điều may mắn là con trai của cậu không khuyết vành tai như cậu. Nếu nó giống cậu trước đây thì cậu biết phải làm sao? Liệu có một người như thế xuất hiện ban tặng món quà quý giá đó cho con trai cậu không? Nhiều năm nữa lại trôi qua, bí mật sâu kín đó chưa hề hé mở.

Xem thêm 

Có một điều thay đổi làm cậu đôi chút buồn phiền đó là mẹ. Bà ít khi nghe cậu chơi nhạc như trước, mỗi khi cậu vui vẻ mời bà nghe cậu đánh đàn thì dường như bà ít để tâm đến. Cậu nói chuyện gì với mẹ thì cũng phải nhắc lại hai ba lần bà mới chú ý. Nếu có một nhà báo nào hỏi năng khiếu âm nhạc của cậu được thừa hưởng từ ai thì cậu không dám nói là từ mẹ, dù trước kia bà là người chỉ cho cậu những nốt nhạc đầu tiên.

Rồi cái ngày cậu mong mỏi cũng đến, bí mật về người hiến tặng. Buổi chiều mà cậu cảm thấy buồn nhất, mất mát lớn nhất trong đời mình, cậu đứng cạnh cha bên chiếc quan tài của mẹ. Cậu thấy ông nhẹ nhàng đưa tay ra, từ từ nâng khẽ mái tóc nâu đỏ dày của bà lên. Bà đã không còn đôi tai nữa.

  • Mẹ con nói rằng bà ấy rất vui nếu để tóc dài. Mẹ con để tóc như vậy rất đẹp đúng không? – Người cha thì thầm – Mẹ biết con sẽ không bao giờ chấp nhận phẫu thuật khi người tặng cho con là bà.

Cậu lặng nhìn gương mặt mẹ thật kỹ để khắc ghi vào tim. Người cha đã nói đúng, vẻ đẹp thật sự của con người không nằm ở bề ngoài mà là trong chính trái tim của họ. Điều thật sự đáng giá không phải ở những gì ta có thể nhìn thấy mà là ở những điều vô hình.

Tình yêu thật sự không nằm trong những gì được thể hiện và được biết đến, mà chính ở những điều làm được mà không ai biết đến. Món quà mẹ tặng cậu có lẽ chỉ có tình yêu thương mới tạo ra được. Cậu đã viết riêng một bản nhạc dành tặng mẹ để mỗi ngày lại được đàn trước mộ của bà.

Những mẩu truyện ngắn về mẹ nhất định phải đọc một lần trong đời 4

Những mẩu truyện cổ tích về mẹ ca ngợi tình mẫu tử thiêng liêng

Truyện cổ tích luôn hướng con người đến những triết lý nhân sinh sâu sắc. Đồng thời răn dạy thế hệ sau phải biết sống nhân nghĩa, hoàn thiện bản thân. Trong đó, truyện cổ tích về mẹ luôn đóng một vai trò quan trọng trong sự hình thành và phát triển của con người. Hãy cùng chúng tôi điểm qua những mẩu truyện hay về mẹ mà bất kỳ ai cũng nên đọc một lần trong đời.

Sự tích người mẹ

Ngày xưa, khi tạo ra người Mẹ đầu tiên trên thế gian, ông Trời đã làm việc miệt mài suốt sáu ngày liền, quên ăn quên ngủ mà vẫn chưa xong việc. Thấy vậy một vị thần bèn hỏi:

  • Tại sao ngài lại mất quá nhiều thời giờ cho tạo vật này?

Ông Trời đáp:

  • Ngươi thấy đấy. Đây là một tạo vật cực kỳ phức tạp gồm hơn hai trăm bộ phận có thể thay thế nhau và cực kì bền bỉ, nhưng lại không phải là gỗ đá vô tri vô giác. Tạo vật này có thể sống bằng nước lã và thức ăn thừa của con, nhưng lại đủ sức ôm ấp trong vòng tay nhiều đứa con cùng một lúc. Nụ hôn của nó có thể chữa lành mọi vết thương, từ vết trầy trên đầu gối cho tới một trái tim tan nát. Ngoài ra ta định ban cho vật này có sáu đôi tay.

Vị thần nọ ngạc nhiên:

  • Sáu đôi tay? Không thể tin được!

Ông Trời đáp lại:

  • Thế còn ít đấy. Nếu nó có ba đôi mắt cũng chưa chắc đã đủ.

  • Vậy thì ngài sẽ vi phạm các tiêu chuẩn về con người do chính ngài đặt ra trước đây, vị thần nói.

Chào mừng bạn đến với PRAIM, - nền tảng thông tin, hướng dẫn và kiến thức toàn diện hàng đầu! Chúng tôi cam kết mang đến cho bạn một trải nghiệm sâu sắc và tuyệt vời về kiến thức và cuộc sống. Với Praim, bạn sẽ luôn được cập nhật với những xu hướng, tin tức và kiến thức mới nhất.